Hoa trắng hoa nở chẳng biết đến bao giờ
Thì hương sắc sẽ phai tàn đi
Người đến, người đi như gió mây về đâu
Chuyện xưa đó ánh trăng còn thấu
Biển người nhân gian đây, mà người thương sao không thấy
Còn vương vấn nơi này, hình dung xưa vẫn mãi đây
Người bỏ quên tình nhân hay dòng đời chia ngả đôi đường